"Vì các con, Cha học hỏi. Vì các con, Cha làm việc. Vì các con, Cha sống. Vì các con, Cha sẵn sàng hiến dâng mạng sống mình."

NGÔI NHÀ VĨ ĐẠI NHẤT TRÊN THẾ GIỚI

Một đại gia đình ốc sên nọ sống trên một cái bắp cải to, ngon và sạch sẽ. Với cái nhà trên lưng, chúng bò đi chầm chậm từ hết chiếc lá này đến lá khác tìm kiếm những chồi non mềm mại để nhấm nháp. Một ngày nọ, chú ốc sên nhỏ bé thỏ thẻ với ốc sên bố: “Con ước mơ khi lớn lên con sẽ có cái nhà lớn nhất thế giới”.

Ốc sên bố trả lời: “Điều mà con mơ ước thật là ngu xuẩn. Không phải cái gì to lớn cũng đều tốt đâu, trong một số trường hợp thì nhỏ bé lại là điều tốt hơn. Ba sẽ kể cho con nghe câu chuyện”.

Ngày nọ, có một chú ốc sên nhỏ bằng đúng như con đã nói với ba nó rằng “Khi nào con lớn, con ước mình sẽ có cái nhà to nhất thế giới”. Ốc sên bố là một ốc sên khôn ngoan nhất bọn đã trả lời: “Có những thứ bé nhỏ lại tốt hơn đấy. Còn con, hãy nhớ luôn làm cách nào đó để cái nhà trên lưng trở nên nhỏ bé, nhẹ nhàng để con có thể mang nó đi mọi nơi”. Nhưng chú ốc sên nhỏ bé không muốn nghe điều ấy, thế là nó nép mình dưới bóng của một chiếc lá to, tìm cách vặn vẹo thân mình hết bên này đến bên nọ để làm cho cái nhà đeo trên lưng được lớn lên.

Cái nhà của chú ốc nhỏ cứ thế lớn dần lên, những con sên sống trên cái bắp cải đó đều lên tiếng: “Chắc chắn là cái nhà của bạn lớn nhất thế giới rồi!”. Nghe thế, chú ốc ta càng cố gồng mình để cái nhà to lên, và chẳng mấy chốc, cái nhà trên lưng chú to bằng quả dưa hấu. Không những thế, nó còn lúc ép, lúc phồng, sao cho cái nhà của nó mang nhiều mầu sắc đậm nhạt, và có những hình thù kỳ lạ trên đó.

Bây giờ thì chú ốc sên đã chắc rằng cái nhà trên lưng chú là đẹp và vĩ đại nhất thế giới. Nó hãnh diện và hạnh phúc vì điều đó. Một ngày kia, một đàn bướm khổng lồ bay đến, chúng ngạc nhiên chỉ trỏ: “Xem kìa! Một cái lâu đài”, nhưng một con khác gạt đi: “Không phải, đó là một rạp xiếc”. Và chẳng có con bướm nào nghĩ rằng đó là một cái mai của con ốc sên.

Rồi một nhà ếch nọ từ xa chu du tới, chúng dừng lại ngạc nhiên quá đỗi. Con ếch già nhất nói: “Chưa bao giờ ta từng thấy một con ốc sên lại có cái nhà to đến thế. Quả thực, nó to như một cái bánh kem Sinh nhật vậy!

Cho đến một ngày, các con ốc sên đã đánh chén hết những chiếc lá của cái cải bắp, chúng bắt buộc lê đến cái cải bắp khác, chỉ tội nghiệp chú ốc sên nhỏ, nó không thể nhúc nhích vì cái nhà quá lớn. Nó bị bỏ lại, dần chết đói, và biến mất, chỉ còn lại “cái nhà lớn” chênh vênh trên vùng đất trọc.

Nghe đến đây, nước mắt chảy vòng quanh đôi mắt của chú ốc sên nhỏ, nó nhớ đến căn nhà trên lưng mình. Nó tự nhủ ‘Mình sẽ giữ để cho ngôi nhà luôn nhỏ bé, như thế khi lớn lên, mình sẽ có thể đi bất cứ nơi nào mình muốn’. Với quyết định ấy, nó bình an. Mỗi sáng, chú ốc sên nhỏ nhẹ nhàng bò vòng quanh cây cải bắp, nó tìm kiếm những cái chồi non ngọt ngào đẫm sương và nhấm pháp trong niềm hạnh phúc. Khi có ai đó thắc mắc hỏi nó: “Vì sau mà cái nhà của bạn lại nhỏ thế?”, chú ốc sên nhỏ lại kể câu chuyện “Ngôi nhà vĩ đại nhất thế giới’.

Sứ điệp cho bạn

Người ta thường khoa trương thanh thế, những hoành tráng của diện mạo bên ngoài để biểu tỏ sự “giầu có”. Họ đánh mất cái làm nên hạnh phúc cho con người và giá trị cho cuộc sống. Ngày nay, người ta đánh lừa nhau trên ảo ảnh. Bạn có thể có ‘ngôi nhà vĩ đại nhất thế giới’, nhưng bạn có thể mất đi chính mình vì bị chìm ngập trong khát vọng ghen tương “phải có hơn người khác”. Bạn sẽ còn mất đi nhiều thứ quan trọng hơn chẳng hạn như khả năng sống với người khác, bước đi thơ thới tự do, hoặc không nhận ra vẻ đẹp của các tạo vật chung quanh.

Ngọc Yến, FMA

Similar Articles

spot_img

Follow us

Nên Biết

Random Posts

error: Welcome to THE GIOI SALEDIENG