"Vì các con, Cha học hỏi. Vì các con, Cha làm việc. Vì các con, Cha sống. Vì các con, Cha sẵn sàng hiến dâng mạng sống mình."

TÂM SỰ CỦA VALDOCCO – MỘT VÙNG ĐẤT NHỎ BÉ

Khi người La Mã định cư ở vùng này, tôi đã ở đây. Khi họ xây dựng một thành phố vĩ đại, mà họ gọi là Augusta Taurinorum, tôi đã thu hoạch những vụ mùa hàng năm.

Tôi luôn có một thiên chức là một mảnh đất màu mỡ và thực sự tốt tươi.

Truyền thuyết cổ xưa kể rằng tôi đã được tưới bằng máu của các vị tử đạo Adventor, Octavio và Solutor. Về kỳ tích đó, tôi chỉ giữ lại những ký ức mơ hồ bị loãng trong sương mù của quá khứ.

Nhiều thế kỷ đã trôi qua nơi cơ thể tôi: những ngày chiến đấu và hòa bình; các ngành thủ công già cỗi và các nhà máy hiện đại; giai cấp tư sản tự do và các cuộc nổi dậy của dân chúng; niềm tin mạnh mẽ và sâu sắc … Thực tế duy nhất vẫn còn vững chắc là thành phố Tôrinô. Tôi đã thấy nó phát triển. Tôi đã phải chịu đựng những khoảng thời gian khó khăn của nó. Tôi đã thấy thành phố được trang hoàng lộng lẫy. Tôi đã học cách yêu mến nó.

Có một người đến với tôi khi tôi đang chìm đắm trong sự đơn điệu không thể nguôi ngoai của năm tháng. Vị linh mục trẻ đó, người mà mọi người gọi là Gioan Bosco, đã thành lập Nguyện xá cách biên giới của tôi vài mét. Các chàng trai của anh ấy đã gieo vào sự im lặng của tôi bằng tiếng cười và giọng nói của họ.

Một ngày nọ, lần đầu tiên tôi cảm nhận được bước chân của Gioan Bosco. Cùng với một số thanh niên, anh ta đã bước vào cuộc đời tôi. Tôi nhớ lời anh rằng: “Ở đây, trên mặt đất này, một ngôi đền thờ sẽ được xây dựng. Nó sẽ có một mái vòm lớn. Trong đó, Đức Maria Phù hộ các Giáo hữu sẽ được tôn vinh”.

Các cậu bé của anh ấy nhắc anh ấy nhớ về những khó khăn mà anh ấy phải chịu hàng ngày để mua bánh mì … Anh ấy sẽ xây dựng một khu bảo tồn vĩ đại như thế nào?

Những lời của anh ấy là lời tiên tri. Không ai biết anh ta đã làm điều đó như thế nào. Anh ấy tích trữ tiền. Anh ấy mua tôi. Khi anh ấy ký chứng thư, tôi trở thành một phần trong dự án của anh ấy: Tôi trở thành sân chơi cho các con cái anh ấy. Ban ngày, tôi cảm thấy trò chơi của họ. Trong sự tĩnh lặng của đêm, tôi ấp ủ một giấc mơ không dễ để thực hiện: xây dựng một ngôi đền thờ vĩ đại trên mảnh đất của mình.

Thời gian trôi qua. Bosco thường xuyên trở lại. Anh ấy nhìn tôi. Cái nhìn của anh ấy giống như bàn tay của một người nông dân: anh ấy đã gieo những hạt giống của tương lai trên những luống đất cũ kỹ của cơ thể tôi.

Vào một buổi sáng, họ bắt đầu dùng cuốc và xẻng đụng chạm vào người tôi. Tôi kết nối nhịp tim của mình với nhịp điệu của các công cụ xây dựng. Tôi không cảm thấy đau. Những nền tảng sâu xa đó sẽ là nơi chứa đựng những gốc rễ duy trì một ngôi đền thờ vĩ đại cho Đức Maria, Mẹ là Đấng Phù trợ của các Kitô hữu.

Hơn 150 năm đã trôi qua kể từ những ngày lịch sử này. Tôi vẫn ở đây. Tôi ngắm nhìn thành phố mà tôi vô cùng yêu thích. Tôi nắm giữ Vương cung Thánh đường Đức Mẹ Phù hộ các Giáo hữu.

Những người hành hương từ khắp các châu lục đến Đền thờ hàng ngày.

Khi một trong số họ rơi một giọt nước mắt xúc động, tôi vội vàng nhặt nó lên ngay lập tức. Với nó, tôi tưới nước cho cơ thể của mình để tạo ra những vụ mùa mới.

Hãy ghi nhớ. Ngày 20 tháng 6 năm 1850. Don Bosco mua một khu đất liền kề với Nguyện xá. Ngài thông báo với các người con của mình rằng, ngài sẽ xây dựng một ngôi đền vĩ đại trên đó để tôn vinh Đức Maria Phù hộ các Giáo hữu. Các chàng trai lắng nghe Ngài với sự hoài nghi.

Qua nhiều năm, ước mơ của Don Bosco sẽ thành hiện thực (MBe IV, 105).

José J. Gómez Palacios
Khai Sáng, SDB lược dịch

Similar Articles

spot_img

Follow us

Nên Biết

Random Posts

error: Welcome to THE GIOI SALEDIENG