"Vì các con, Cha học hỏi. Vì các con, Cha làm việc. Vì các con, Cha sống. Vì các con, Cha sẵn sàng hiến dâng mạng sống mình."

BƯỚC RA ĐỂ NHÌN – HÃY ĐẾN MÀ XEM

Người ta vẫn thường nói: “Đôi mắt không thể nhìn, trái tim không thể cảm.”

Chúng ta có thể đi qua thế giới, thế giới của chúng ta, mà không cần nhìn thấy; hoặc nhìn bằng mắt cận thị.

Thực tế thì luôn ở đó, trước mắt chúng ta. Và có lẽ chúng ta không muốn nhìn thấy nó. Nó dường như là một lời nói dối, với sự dồn dập của các nguồn thông tin đang đấu tranh để thu hút sự chú ý của chúng ta, cái nhìn của chúng ta. Báo chí, truyền hình, đài phát thanh, Internet … Đó là một dòng sông thông tin hùng vĩ về mọi thứ xảy ra trên thế giới. Cho đến nay chúng ta có thể nhìn cận cảnh hành tinh Sao Hỏa.

Điều không đáng là dành những cái nhìn tò mò về thực tế xung quanh chúng ta. Ngang qua chúng với tư cách là một khách du lịch, với một cái nhìn mất tập trung, không cam tâm với những gì chúng ta nhìn thấy. Bởi vì không phải mọi thứ chúng ta nhìn thấy đều hấp dẫn. Và chúng ta sẽ nhìn đi chỗ khác.

Hãy đến và xem: đó là lời mời gọi của Chúa Giêsu và cũng là thách đố của ngài đối với các môn đệ của ngài. Ngài tự mình đi giữa những người khác với đôi mắt rộng mở. Ngài nhận ra người bệnh, người tội lỗi, người cầu xin, người đã chết. Và Ngài chấp nhận. Ngài nhìn, nghe, chạm vào, nói, chữa lành, biến đổi cuộc sống. Ngài cảm nhận được sự đau khổ của con người.

Đức tin có sức mạnh để mở rộng tầm mắt của chúng ta trước những đau khổ của thế giới. Những khốn khổ về vật chất, tâm lý, tinh thần. Hãy nhìn bằng ánh mắt từ bi. Cảm nhận sự đau khổ của con người. Sự cám dỗ thường xuyên là co mình trong một thế giới thu nhỏ chịu đau khổ. Mô hình thu nhỏ mà giới truyền thông hào phóng đưa ra: những người xinh đẹp, giàu có, xức nước hoa; cuộc sống dễ dàng. Cuộc sống giả tạo của những người giàu có và nổi tiếng được chiêm ngưỡng và ghen tị từ chiếc ghế bành êm ái.

Đức tin Kitô giáo thách thức chúng ta thoát ra khỏi thân phận như một khán giả mà không thỏa hiệp. “Hãy đến mà xem.” Nhìn thấy người anh em đau khổ, không khỏi tò mò, giống như những người bị tai nạn mà không đưa tay ra giúp đỡ.

Ra đi để nhìn. Đừng cho phép mình bị truyền hình thôi miên hoặc nuốt những tờ báo hoặc nghe những bài hát có còi báo động hoặc bị bắt gặp trên Internet. Hãy tập thể dục, đúng vậy, bằng cách mở to đôi mắt của chúng ta để nhìn ra ngoài làn khói bao quanh thực tế khó chịu. Các phương tiện truyền thông quan tâm đến việc nắm bắt khách hàng của họ và vì điều này, họ cung cấp thông tin vô trùng cho họ.

Để có đủ can đảm tắt Ti-vi, Internet và bước ra ngoài thực tế đang ở rất gần chúng ta. Và hãy nhìn nó từ góc độ của người nghèo. Các phương tiện truyền thông làm chúng ta lóa mắt khi chúng trình bày thực tế từ quan điểm của người giàu.

Như nhân vật vô danh trong dụ ngôn Người Samari nhân hậu, thấy người đau khổ, hãy dừng lại, giúp một tay đắc lực. Đối thoại với những người khác khi gặp rắc rối. Rằng họ không bán cho chúng ta thực tế được tạo ra.

Nếu bất cứ ai thể hiện khả năng này để nhìn vào khía cạnh bất tiện của nhân loại bằng tình yêu, thì đó chính là Đức Phanxicô, Người Samaritanô nhân hậu của thời đại chúng ta.

Khai Sáng, SDB tổng hợp

Similar Articles

spot_img

Follow us

Nên Biết

Random Posts

error: Welcome to THE GIOI SALEDIENG